智果庵

宋代 徐璣
居廛終是俗,飯罷即禪房。竹蔭一庭綠,荷分兩岸香。 拙鳩呼雨緩,老衲補衣忙。不厭頻來此,岩深風自涼。
chán zhōng shì   fàn chán fáng zhú yīn tíng   fēn liǎng àn xiāng    
zhuō jiū huǎn   lǎo máng yàn pín lái yán   shēn fēng liáng