直鉤和韻

宋代 徐儼夫
一曲湖邊一釣磯,桃花風定柳綿飛。 漁人豈識濠梁趣,只解沙頭盡醉歸。
biān diào   táo huā fēng dìng liǔ mián 綿 fēi  
rén shí háo liáng   zhǐ jiě shā tóu jìn zuì guī