知宮王琳甫贊

宋代 白玉蟾
青布衲,碧藜筇。 詩吟白芍藥,曲唱紫芙蓉。 一局著殘人事醒,七弦彈破世間空。 時乎泛一葉於滄海之外,時乎飛片羽於虛空之中。 鐵笛橫吹老龍泣,金樽一倒琪花紅。 孤猿嘯夜月,淡露滴秋風。 雲錦溪深碧無底,天蒼山秀綠不窮。 白鶴臥占眠牛草,丹鵲飛上棲鴉松。 真人一聲長嘯於蓬萊之東,青童回首指道神仙之中最雄。
qīng   qióng  
shī yín bái sháo yào   chàng róng  
zhe cán rén shì xǐng   xián dàn shì jiān kōng  
shí fàn cāng hǎi zhī wài   shí fēi piàn kōng zhī zhōng  
tiě héng chuī lǎo lóng   jīn zūn dào huā hóng  
yuán xiào yuè   dàn qiū fēng  
yún jǐn shēn   tiān cāng shān xiù qióng  
bái zhàn mián niú cǎo   dān què fēi shàng sōng  
zhēn rén shēng cháng xiào péng lái zhī dōng   qīng tóng huí shǒu zhǐ dào shén xiān zhī zhōng zuì xióng