止法

宋代 劉塤
喬木長千年,終不到霄漢。怒濤漲千尺,終亦有畔岸。 倘非分限本截然,波吞天地枝插天。位極三公殊未愜,粟積千倉猶道乏。 黃金滿匱尚求多,華屋連雲常苦狹。人心無足時,天道有止法。
qiáo zhǎng qiān nián   zhōng dào xiāo hàn tāo zhǎng qiān chǐ   zhōng yǒu pàn àn
tǎng fēi fèn xiàn běn jié rán   tūn tiān zhī chā tiān wèi sān gōng shū wèi qiè   qiān cāng yóu dào
huáng jīn mǎn 滿 kuì shàng qiú duō   huá lián yún cháng xiá rén xīn shí   tiān dào yǒu zhǐ