紙被行

宋代 王炎
瑤姬不觸麒麟紅,金壺瀲灩琥珀逍。 狐裘公子喜夜永,杯行暖玉煩春蔥。 檐頭雪花大如掌,洞房但覺春融融。 豈知有客方貪睡,漏盡更闌不能寐。 花紅玉白不相隨,賴有楮生為伴侶。 生家住處近麻姑,亦能幻出冰肌膚。 絕嫌墨客蠅頭污,懶入官黃藏蠹魚。 寧隨人意任舒捲,雖則軟美非脂韋。 風姨霜女皆退舍,稍覺和氣生氍毹。 梅花破雪催寒去,春回人向花前醉。 女郎霧縠試輕衫,至此失時因坐廢。 綠槐影底夏日長,人間只要一味涼。 青奴元自不嫵媚,居然負恃能專房。 秋風一夜來消息,又卻見渠先棄擲。 冬來復挽楮生歸,屬付蒼頭輕拂拭。 用則鋪張舍則藏,喜慍未嘗形玉色。 世事乘除無不然,安用動心三嘆息。
yáo chù lín hóng   jīn liàn yàn xiāo  
qiú gōng yǒng   bēi xíng nuǎn fán chūn cōng  
yán tóu xuě huā zhǎng   dòng fáng dàn jué chūn róng róng  
zhī yǒu fāng tān shuì   lòu jìn gēng lán néng mèi  
huā hóng bái xiāng suí   lài yǒu chǔ shēng wèi bàn  
shēng jiā zhù chù jìn   néng huàn chū bīng  
jué xián yíng tóu   lǎn guān huáng cáng  
níng suí rén rèn shū juàn   suī ruǎn měi fēi zhī wéi  
fēng shuāng jiē tuì 退 shè   shāo jué shēng shū  
méi huā xuě cuī hán   chūn huí rén xiàng huā qián zuì  
láng shì qīng shān   zhì shī shí yīn zuò fèi  
huái yǐng xià zhǎng   rén jiān zhǐ yào wèi liáng  
qīng yuán mèi   rán shì néng zhuān fáng  
qiū fēng lái xiāo xi   yòu què jiàn xiān zhì  
dōng lái wǎn chǔ shēng guī   zhǔ cāng tóu qīng shì  
yòng zhāng shě cáng   yùn wèi cháng xíng  
shì shì chéng chú rán   ān yòng dòng xīn sān tàn