侄安節遠來夜坐三首

宋代 蘇軾
南來不覺歲崢嶸,坐撥寒灰聽雨聲。 遮眼文書元不讀,伴人燈火亦多情。 嗟予潦倒無歸日,今蹉跎已半生。 免使韓公悲世事,白頭還對短燈檠。 心衰面改瘦崢嶸,相見惟應識舊聲。 永夜思家在何處,殘年知汝遠來情。 畏人默坐成痴鈍,問舊驚呼半死生。 夢斷酒醒山雨絕,笑看飢鼠上燈檠。 落第汝為中酒味,吟詩我作忍飢聲。 便思絕粒真無策,苦說歸田似不情。 腰下牛閒方解佩,洲中奴長足為生。 大弨一弛何緣彀,已覺翻翻不受檠。
nán lái jué suì zhēng róng   zuò hán huī tīng shēng  
zhē yǎn wén shū yuán   bàn rén dēng huǒ duō qíng  
jiē liáo dǎo guī   jīn cuō tuó bàn shēng  
miǎn shǐ 使 hán gōng bēi shì shì   bái tóu hái duì duǎn dēng qíng  
xīn shuāi miàn gǎi shòu zhēng róng   xiāng jiàn wéi yīng shí jiù shēng  
yǒng jiā zài chǔ   cán nián zhī yuǎn lái qíng  
wèi rén zuò chéng chī dùn   wèn jiù jīng bàn shēng  
mèng duàn jiǔ xǐng shān jué   xiào kàn shǔ shàng dēng qíng  
luò wèi zhōng jiǔ wèi   yín shī zuò rěn shēng  
biàn 便 jué zhēn   shuō guī tián shì qíng  
yāo xià niú xián fāng jiě pèi   zhōu zhōng cháng wéi shēng  
chāo chí yuán gòu   jué fān fān shòu qíng