真歇老人退居東庵予過雪峰特訪之為留再宿仍

宋代 張元干
雪臥孤峰頂,齋余閉戶眠。 時容龍象眾,來說葛藤禪。 此日輸真歇,平生最信緣。 從渠魔起謗,把火漫燒天。
xuě fēng dǐng   zhāi mián  
shí róng lóng xiàng zhòng   lái shuō téng chán  
shū zhēn xiē   píng shēng zuì xìn yuán  
cóng bàng   huǒ màn shāo tiān