真師自湯泉相送至石磧遂歸索詩為別

宋代 李之儀
流落不我棄,如君能幾人。寧辭迂驛路,且喜慰情親。 蹭蹬還逢雨,因循懶問津。尤慚遠相送,誰謂白頭新。
liú luò   jūn néng rén níng   qiě wèi qíng qīn
cèng dèng hái féng   yīn xún lǎn wèn jīn yóu cán yuǎn xiāng sòng   shuí wèi bái tóu xīn