枕上吟

宋代 華岳
畫角梅花吸曉寒,數聲清徹碧雲端。 誰知有客愁無寐,一掬鄉心不奈酸。
huà jiǎo méi huā xiǎo hán   shù shēng qīng chè yún duān  
shéi zhī yǒu chóu mèi   xiāng xīn nài suān