真上人因送毛令傷足復傷冷二首

宋代 梅堯臣
聞道山中出入稀,偶來溪上笑談微。 野雲不管田袍薄,寒逼瘦膚相伴歸。
wén dào shān zhōng chū   ǒu lái shàng xiào tán wēi  
yún guǎn tián páo báo   hán shòu xiāng bàn guī