鎮海樓二首 其二
高踞仙城最上頭,萬方多難此登樓。金湯空抱籌邊略,觴詠難消弔古愁。
絕島風塵獅海暮,大江雲樹虎門秋。蒼茫自灑英雄淚,不為憑闌憶故侯。
gāo
高
jù
踞
xiān
仙
chéng
城
zuì
最
shàng
上
tou
頭
,
wàn
萬
fāng
方
duō
多
nàn
難
cǐ
此
dēng
登
lóu
樓
。
。
jīn
金
tāng
湯
kōng
空
bào
抱
chóu
籌
biān
邊
lüè
略
,
shāng
觴
yǒng
詠
nán
難
xiāo
消
diào
吊
gǔ
古
chóu
愁
。
。
jué
絕
dǎo
島
fēng
風
chén
塵
shī
獅
hǎi
海
mù
暮
,
dà
大
jiāng
江
yún
雲
shù
樹
hǔ
虎
mén
門
qiū
秋
。
。
cāng
蒼
máng
茫
zì
自
sǎ
灑
yīng
英
xióng
雄
lèi
淚
,
bù
不
wéi
為
píng
憑
lán
闌
yì
憶
gù
故
hòu
侯
。
。