鄭州王密諫漱玉齋

宋代 梅堯臣
渠渠梁照日,泯泯水分京。 激作飛岩勢,流為雜佩聲。 圖書無近跡,草樹有冬榮。 景落人間處,漂花出古城。
liáng zhào   mǐn mǐn shuǐ fèn jīng  
zuò fēi yán shì   liú wèi pèi shēng  
shū jìn   cǎo shù yǒu dōng róng  
jǐng luò rén jiān chù   piāo huā chū chéng