正月一日雪中過淮謁客回作二首

宋代 蘇軾
十里清淮上,長堤轉雪龍。 冰崖落屐齒,風葉亂裘茸。 萬頃穿銀海,千尋渡玉峰。 従來修月手,合在廣寒宮。 攢眉有底恨,得句不妨清。 霽霧開寒谷,飢鴉舞雪城。 橋聲春市散,塔影暮淮平。 不用殘燈火,船窗夜自明。
shí qīng huái shàng   zhǎng zhuǎn xuě lóng  
bīng luò chǐ   fēng luàn qiú róng  
wàn qǐng chuān 穿 yín hǎi   qiān xún fēng  
cóng lái xiū yuè shǒu   zài guǎng hán gōng  
cuán méi yǒu hèn   de fáng qīng  
kāi hán   xuě chéng  
qiáo shēng chūn shì sàn   yǐng huái píng  
yòng cán dēng huǒ   chuán chuāng míng