正月十一夜燈開雙花

宋代 鄭剛中
鉛杯壓生檠,清膏沃虛草。 炯炯孤焰瘦,吐此雙花好。 誰為夜氣溫,暗助春風巧。 碎剪朝霞紅,緣以金粟小。 或雲兩玉蟲,飛來抱釵杪。 美人輕燎之,要看火中寶。 我聞家道和,可以感穹昊。 門闌將有喜,每事吉先兆。 而我方朽衰,負戾落南嶠。 胡為今夕光,熠熠似相報。 無乃地慈,四海施洪造。 陽和隨根性,清為脫枯杭。 吾其得歸歟,頂戴君恩老。
qiān bēi shēng qíng   qīng gāo cǎo
jiǒng jiǒng yàn shòu   shuāng huā hǎo
shuí wèi wēn   àn zhù chūn fēng qiǎo
suì jiǎn zhāo xiá hóng   yuán jīn xiǎo
huò yún liǎng chóng   fēi lái bào chāi miǎo
měi rén qīng liáo zhī   yào kàn huǒ zhōng bǎo
wén jiā dào   gǎn qióng hào
mén lán jiāng yǒu   měi shì xiān zhào
ér fāng xiǔ shuāi   luò nán jiào
wéi jīn guāng   shì xiāng bào
nǎi   hǎi shī hóng zào
yáng suí gēn xìng   qīng wèi tuō háng
guī   dǐng dài jūn ēn lǎo