正月十五日試院中烹茶因閱溪碑

宋代 呂本中
小爐方鼎蛙蚓鳴,那知簾外東風驚。亂雲初破盤鳳影,缺月半墮春江明。 已驅簿領出門去,更洗肝肺令愁醒。大碑古字久寂寞,高堂素壁空崢嶸。 坐看光焰掃塵土,便覺冰霰臨窗屏。文章斷絕生氣在,妙句直欲無蘭亭。 嶧山野火燒欲盡,瘞鶴半在江中陵。不知此書更奇古,反覆饜飫無譏評。 山精地神肯愛護,至今歐虞來乞靈。要令石鼓舉吉日,不必細字臨黃庭。 生平訪古少如意,對此自足忘經營。世間兒女爭媚好,紙上姓名誰重輕。 邇來半月得堅坐,一室當行千里程。南樓燈火漫明滅,北里笙竽頻送迎。 儒生事業了不惡,故人浮沈吾懶聽。更闌更自取書讀,喚起奴僕尋短檠。
xiǎo fāng dǐng yǐn míng   zhī lián wài dōng fēng jīng luàn yún chū pán fèng yǐng quē   yuè bàn duò chūn jiāng míng    
簿 lǐng chū mén   gèng gān fèi lìng chóu xǐng bēi jiǔ gāo   táng kōng zhēng róng    
zuò kàn guāng yàn sǎo chén   biàn 便 jué bīng xiàn lín chuāng píng wén zhāng duàn jué shēng zài miào   zhí lán tíng    
shān huǒ shāo jǐn   bàn zài jiāng zhōng líng zhī shū gèng fǎn   yàn píng    
shān jīng shén kěn ài   zhì jīn ōu lái líng yào lìng shí   lín huáng tíng    
shēng píng fǎng shǎo   duì wàng jīng yíng shì jiān ér zhēng mèi hǎo zhǐ   shàng xìng míng shuí zhòng qīng    
ěr lái bàn yuè jiān zuò   shì dāng háng qiān chéng nán lóu dēng huǒ màn míng miè běi   shēng pín sòng yíng    
shēng shì liǎo è   rén shěn lǎn tīng gēng lán gēng shū huàn   xún duǎn qíng