正月三日宿范氏莊四首

宋代 楊萬里
野踐得幽詠,不吐聊自味。 健步忽傳呼,雲有遠書至。 開緘秪暄涼,此外無一事。 奇懷坐消泯,追省寧復記。 方驩遽成悶,俗物真敗意。 山鵲下虛庭,對語含喜氣。 一笑起振衣,吾心本無滯。
jiàn yōu yǒng   liáo wèi  
jiàn chuán   yún yǒu yuǎn shū zhì  
kāi jiān zhī xuān liáng   wài shì  
huái zuò xiāo mǐn   zhuī shěng níng  
fāng huān chéng mèn   zhēn bài  
shān què xià tíng   duì hán  
xiào zhèn   xīn běn zhì