正樂府十篇·橡媼嘆

唐代 皮日休
秋深橡子熟,散落榛蕪岡。傴傴黃髮媼,拾之踐晨霜。 移時始盈掬,盡日方滿筐。幾嚗復幾蒸,用作三冬糧。 山前有熟稻,紫穗襲人香。細獲又精舂,粒粒如玉璫。 持之納於官,私室無倉箱。如何一石余,只作五斗量。 狡吏不畏刑,貪官不避贓。農時作私債,農畢歸官倉。 自冬及於春,橡實誑飢腸。吾聞田成子,詐仁猶自王。 吁嗟逢橡媼,不覺淚沾裳。
qiū shēn xiàng shú   sàn luò zhēn gāng huáng ǎo   shí zhī jiàn chén shuāng
shí shǐ yíng   jìn fāng mǎn 滿 kuāng zhēng   yòng zuò sān dōng liáng
shān qián yǒu shú dào   suì rén xiāng huò yòu jīng chōng   dāng
chí zhī guān   shì cāng xiāng shí   zhǐ zuò dǒu liàng
jiǎo wèi xíng   tān guān zāng nóng shí zuò zhài   nóng guī guān cāng
dōng chūn   xiàng shí kuáng cháng wén tián chéng zi   zhà rén yóu wáng
jiē féng xiàng ǎo   jué lèi zhān shang