正月二日夜雪用東坡聚星堂韻

清代 錢大昕
茶爐半槍始展葉,夜窗手點浮綠雪。開門密霰已滿庭,狂呼失喜冠纓絕。 軒轅忍寒肩輒聳,柴桑習懶腰愁折。松枝插戶壓漸低,鐙影搖空暗欲滅。 生涯碌碌風輪轉,歲月堂堂電光掣。頻浮薊北柏子樽,苦憶江南梅花纈。 停雲遠道空滯留,歸夢殘更付騷屑。詰朝初旭雪半消,似有仍無只一瞥。 空中色相定何著,文殊師利猶多說。便須參訪不二門,顧我舌根鈍於鐵。
chá bàn qiāng shǐ zhǎn   chuāng shǒu diǎn xuě kāi mén xiàn mǎn tíng 滿 kuáng   shī guān yīng jué    
xuān yuán rěn hán jiān zhé sǒng   chái sāng lǎn yāo chóu zhé sōng zhī chā jiàn dèng   yǐng yáo kōng àn miè    
shēng fēng lún zhuàn   suì yuè táng táng diàn guāng chè pín běi bǎi zūn   jiāng nán méi huā xié    
tíng yún yuǎn dào kōng zhì liú   guī mèng cán gēng sāo xiè cháo chū xuě bàn xiāo shì   yǒu réng zhǐ piē    
kōng zhōng xiàng dìng zhù   wén shū shī yóu duō shuō biàn 便 cān fǎng èr mén   shé gēn dùn tiě