鄭彥能求擬江亭詩

宋代 晁補之
亭下流泉三畝隘,誰擬西江晴一派。 桃李佳名聞昔人,此言雖小可喻大。 寧非逐楚憔悴身,當是羊裘傲漢人。 避世牆東王君公,五經紛綸井大春。 端然養魚廢車馬,一身環堵觀天下。 吾人鄭子詩句新,高堂素壁開蕭灑。 何當湛湛見青楓,白苹落日慰相逢。 一亭兩檻更何有,波濤風雨船前後。 莫憶乘槎犯漢津,莫憶樓船下石城。 盡醉漁陽無好曲,短蓑銅斗平生足。
tíng xià liú quán sān ài   shuí 西 jiāng qíng pài
táo jiā míng wén rén   yán suī xiǎo
níng fēi zhú chǔ qiáo cuì shēn   dàng shì yáng qiú ào hàn rén
shì qiáng dōng wáng jūn gōng   jīng fēn lún jǐng chūn
duān rán yǎng fèi chē   shēn huán guān tiān xià
rén zhèng zi shī xīn   gāo táng kāi xiāo
dāng zhàn zhàn jiàn qīng fēng   bái píng luò wèi xiāng féng
tíng liǎng kǎn gèng yǒu   tāo fēng chuán qián hòu
chéng chá fàn hàn jīn   lóu chuán xià shí chéng
jìn zuì yáng hǎo   duǎn suō tóng dòu píng shēng