鄭寺正輓辭

宋代 王柏
北山寂寞兮號東風,坦溪嗚咽兮繞玄宮。 曉露滴滴兮泣蒼松,芳草萋萋兮券台窿窿。 體魄永藏兮魂徂太空,一聲蒿里兮春無容。
běi shān hào dōng fēng   tǎn rào xuán gōng  
xiǎo cāng sōng   fāng cǎo quàn tái lóng 窿 lóng 窿  
yǒng cáng hún tài kōng   shēng hāo chūn róng