鄭吏部有詩謂未當作壽穴和其韻

宋代 曹勛
子真高韻屢裁詩,不得同行暫語離。 春色正如重醖酒,好花尚有最繁枝。 老翁只喜先安穴,壽數何能更問眉。 冒勢歸來便如夢,何堪塵土混幽思。
zhēn gāo yùn cái shī   tóng háng zàn  
chūn zhèng zhòng yùn jiǔ   hǎo huā shàng yǒu zuì fán zhī  
lǎo wēng zhǐ xiān ān xué   shòu shù néng gèng wèn méi  
mào shì guī lái biàn 便 mèng   kān chén hùn yōu