鄭亨仲作亭西山顏曰可友以書求詩為賦一首

宋代 潘良貴
君不見子猷嗜好與俗殊,種竹不可一日無。 又不見太白清狂世絕倫,舉杯邀月獨相親。 風流二子去已遠,塵埃那復聞高人。 鄭侯未遇身更閒,躬耕自樂岩谷間。 開亭容膝日寄傲,坐對嶕嶢崒嵂之西山。 西山蒼翠如堆玉,松奏笙竽雲作屋。 澄鮮爽氣日夕佳,不學時情易翻覆。 田文唾面嗔小兒。翟公署門良可嗤。 悠悠權利悲一時,樂哉此友誰能知。 鄭侯與我論心久,年少相從今白首。 對山勿著絕交書,要須著我成三友。
jūn jiàn yóu shì hào shū   zhǒng zhú  
yòu jiàn tài bái qīng kuáng shì jué lún   bēi yāo yuè xiāng qīn  
fēng liú èr zi yuǎn   chén āi wén gāo rén  
zhèng hóu wèi shēn gèng xián   gōng gēng yán jiān  
kāi tíng róng ào   zuò duì jiāo yáo zhī 西 shān  
西 shān cāng cuì duī   sōng zòu shēng yún zuò  
chéng xiān shuǎng jiā   xué shí qíng fān  
tián wén tuò miàn chēn xiǎo ér gōng shǔ mén liáng chī    
yōu yōu quán bēi shí   zāi yǒu shuí néng zhī  
zhèng hóu lùn xīn jiǔ   nián shào xiāng cóng jīn bái shǒu  
duì shān zhù jué jiāo shū   yào zhù chéng sān yǒu