正夫飲遐舉家留佳什仆酷愛其金斗玉泉之句輒

宋代 鄭獬
相逢漸向白頭年,世路諳來盡付天。 六印雖多終是客,一壺才倒即為仙。 穿天入月捉詩句,搥鼓插旗飛酒船。 長願醉眠渾不醒,虛名安用俗兒傳。
xiāng féng jiàn xiàng bái tóu nián   shì ān lái jǐn tiān  
liù yìn suī duō zhōng shì   cái dào wéi xiān  
chuān 穿 tiān yuè zhuō shī   chuí chā fēi jiǔ chuán  
zhǎng yuàn zuì mián hún xǐng   míng ān yòng ér chuán