砧婦

宋代 劉敞
清霜石上乾,孤響耳中酸。歲逼秋芳盡,風量板屋寒。 君行自悠遠,妾意亦艱難。此夜關山月,應知帶日寬。
qīng shuāng shí shàng qián   xiǎng ěr zhōng suān suì qiū fāng jǐn fēng   liàng bǎn hán    
jūn xíng yōu yuǎn   qiè jiān nán guān shān yuè yīng   zhī dài kuān