真乘先入匡山謁棲賢后出塞訪余相見次始知其父圓實信
相思每恨到來遲,把手相看喜復疑。萬里髑髏當作伴,一瓢風雨自支飢。
傷心何限終難忍,開口仍留已盡知。最好匡廬雙劍合,不禁回望白雲悲。
xiāng
相
sī
思
měi
每
hèn
恨
dào
到
lái
來
chí
遲
,
bǎ
把
shǒu
手
xiàng
相
kàn
看
xǐ
喜
fù
復
yí
疑
wàn
。
lǐ
萬
dú
里
lóu
髑
dàng
髏
zuò
當
bàn
作
yī
伴
,
piáo
一
fēng
瓢
yǔ
風
zì
雨
zhī
自
jī
支
飢
。
shāng
傷
xīn
心
hé
何
xiàn
限
zhōng
終
nán
難
rěn
忍
,
kāi
開
kǒu
口
réng
仍
liú
留
yǐ
已
jǐn
盡
zhī
知
zuì
。
hǎo
最
kuāng
好
lú
匡
shuāng
廬
jiàn
雙
hé
劍
bù
合
,
jīn
不
huí
禁
wàng
回
bái
望
yún
白
bēi
雲
悲
。