鷓鴣吟二首 其一

宋代 邵雍
人間重者是黃金,誰道黃金無處尋。不著閒辭文雅意,更將何事悅良心。 遠山四面供清潤,幽鳥千般送好音。無限春光都去盡,請君聽唱鷓鴣吟。
rén jiān zhòng zhě shì huáng jīn   shuí dào huáng jīn chǔ xún zhù xián wén gèng   jiāng shì yuè liáng xīn    
yuǎn shān miàn gōng qīng rùn   yōu niǎo qiān bān sòng hào yīn xiàn chūn guāng dōu jǐn qǐng   jūn tīng chàng zhè yín