鷓鴣吟二首

宋代 邵雍
翠竹叢深啼鷓鴣,鷓鴣聲更勝提壺。 江南江北常相逐,春後春前多自呼。 遷客銷魂驚夢寐,征人零淚濕衣裾。 愁中間處腸先斷,似此傷懷禁得無。
cuì zhú cóng shēn zhè   zhè shēng gèng shèng  
jiāng nán jiāng běi cháng xiāng zhú   chūn hòu chūn qián duō  
qiān xiāo hún jīng mèng mèi   zhēng rén líng lèi shī  
chóu zhōng jiān chù cháng xiān duàn   shì shāng huái jīn de