鷓鴣天•詠美人指甲

清代 彭孫遹
知向窗中弄彩毫。墨痕隱隱沁紅麼。手揮玉柱頻教剪,指撥沉煙旋欲焦。 風力折,嫩蘭苕。夜來輕蘸碧雲醪。芳心要使檀奴覺,一掐春肌暈未消。
zhī xiàng chuāng zhōng nòng cǎi háo hén yǐn yǐn qìn hóng me shǒu huī zhù pín jiào jiǎn zhǐ   chén yān xuán jiāo      
fēng zhé   nèn lán tiáo lái qīng zhàn yún láo fāng xīn yào shǐ tán 使 jué qiā   chūn yūn wèi xiāo