鷓鴣天•詠美人眉

清代 彭孫遹
麝月才分一寸彎。長顰短暈淺深間。療飢自有餐來色,消渴因看遠際山。 螺子細,柳絲寒。兩峰天外碧相攢。翠蛾一滴能傳語,窨住春愁不放還。
shè yuè cái fèn cùn wān zhǎng pín duǎn yūn qiǎn shēn jiān liáo yǒu cān lái xiāo   yīn kàn yuǎn shān      
luó   liǔ hán liǎng fēng tiān wài xiāng zǎn cuì é néng chuán xūn zhù   chūn chóu fàng hái