鷓鴣天·一葉驚秋風露清

宋代 趙師俠
一葉驚秋風露清。砌蛩初聽傍窗聲。人逢役鵲飛烏夜,橋渡牽牛織女星。銀漢淡,暮雲輕。新蟾斜掛一鉤明。人間天上佳期處,涼意還從過雨生。
jīng qiū fēng qīng qióng chū tīng bàng chuāng shēng rén féng què fēi   qiáo qiān niú zhī xīng yín hàn dàn   yún qīng xīn chán xié guà gōu míng rén jiān tiān shàng jiā chù   liáng hái cóng guò shēng