鷓鴣天·辛亥之冬

宋代 姜夔
辛亥之冬,予載雪詣石湖。止既月,授簡索句,且征新聲 ,作此兩曲。石湖把玩不已,使工妓隸習之,音節諧婉, 乃名之曰《暗香》《疏影》。 舊時月色,算幾番照我,梅邊吹笛。 喚起玉人,不管清寒與攀摘。 何遜而今漸老,都忘卻春風詞筆。 但怪得竹外疏花,香冷入瑤席。 江國,正寂寂。嘆寄與路遙,夜雪初積。 翠尊易泣,紅萼無言耿相憶。 長記曾攜手處,千樹壓西湖寒碧。 又片片、吹盡也,幾時見得。
xīn hài zhī dōng   zǎi xuě shí zhǐ yuè   shòu jiǎn suǒ   qiě zhēng xīn shēng
  zuò liǎng shí wán   shǐ 使 gōng zhī   yīn jié xié wǎn  
nǎi míng zhī yuē àn xiāng 》《 shū yǐng 》。    
jiù shí yuè   suàn fān zhào   méi biān chuī
huàn rén   guǎn qīng hán pān zhāi
xùn ér jīn jiàn lǎo   dōu wàng què chūn fēng
dàn guài de zhú wài shū huā   xiāng lěng yáo
jiāng guó   zhèng tàn yáo   xuě chū
cuì zūn   hóng è yán gěng xiāng
zhǎng céng xié shǒu chù   qiān shù 西 hán
yòu piàn piàn chuī jǐn   shí jiàn de