鷓鴣天 王幼霞御史得其友人由江南拓寄江總殘碑,因作秋窗憶遠圖,屬題,為賦此闋
壁滿花穠世已更。讀碑猶記擘箋名。屋樑月落懷人夢,易水霜寒變徵聲。
家國恨,古今情。鏡中白髮可憐生。君知六代悤悤否,今夕沙邊有雁驚。
bì
壁
mǎn
滿
huā
花
nóng
穠
shì
世
yǐ
已
gèng
更
dú
。
bēi
讀
yóu
碑
jì
猶
bò
記
jiān
擘
míng
箋
wū
名
liáng
。
yuè
屋
luò
梁
huái
月
rén
落
mèng
懷
yì
人
shuǐ
夢
,
shuāng
易
hán
水
biàn
霜
zhǐ
寒
shēng
變
徵
聲
。
jiā
家
guó
國
hèn
恨
,
gǔ
古
jīn
今
qíng
情
jìng
。
zhōng
鏡
bái
中
fà
白
kě
發
lián
可
shēng
憐
jūn
生
zhī
。
liù
君
dài
知
cōng
六
cōng
代
fǒu
悤
jīn
悤
xī
否
,
shā
今
biān
夕
yǒu
沙
yàn
邊
jīng
有
雁
驚
。