鷓鴣天(題廣文官舍竹外梅花呈萬教)

宋代 盧並
閣雨浮雲寒尚輕。商量雪意未全成。莫嫌竹外蕭然處,忽有幽香透鼻清。 詩興逸,酒魂醒。主人留客更多情。不辭滿引成痴客,且為梅花醉一觥。
yún hán shàng qīng shāng liáng xuě wèi quán chéng xián zhú wài xiāo rán chù   yǒu yōu xiāng tòu qīng
shī xìng   jiǔ hún xǐng zhǔ rén liú gèng duō qíng mǎn 滿 yǐn chéng chī   qiě wèi méi huā zuì gōng