鷓鴣天(紹興己未歸休後賦)

宋代 向子諲
露下風前處處幽。官黃如染翠如流。誰將天上蟾宮樹,散作人間水國秋。 香鬱郁,思悠悠。幾年魂夢繞江頭。今朝得到薌林醉,白髮相看萬事休。
xià fēng qián chù chù yōu guān huáng rǎn cuì liú shuí jiāng tiān shàng chán gōng shù   sàn zuò rén jiān shuǐ guó qiū
xiāng   yōu yōu nián hún mèng rào jiāng tóu jīn zhāo dào xiāng lín zuì   bái xiāng kàn wàn shì xiū