鷓鴣天·暖逼酥枝漸漸融

宋代 劉辰翁
暖逼酥枝漸漸融。雙飛誰識蝶雌雄。 歌聲已逐行雲去,花片偏來酒盞中。 眉月冷,畫樓空。酒闌猶未見情鍾。 直須把燭穿花帳,方見佳人玉面紅。
nuǎn zhī jiàn jiàn róng shuāng fēi shuí shí dié xióng
shēng zhú háng yún   huā piàn piān lái jiǔ zhǎn zhōng
méi yuè lěng   huà lóu kōng jiǔ lán yóu wèi jiàn qíng zhōng
zhí zhú chuān 穿 huā zhàng   fāng jiàn jiā rén miàn hóng