鷓鴣天(暮春)

宋代 黃升
瀋水香銷夢半醒。斜陽恰照竹間亭,戲臨小草書團扇,自揀殘花插淨瓶。 鶯宛轉,燕丁寧。晴波不動晚山青。玉人只怨春歸去,不道槐雲綠滿庭。
shěn shuǐ xiāng xiāo mèng bàn xǐng xié yáng qià zhào zhú jiān tíng   lín xiǎo cǎo shū tuán shàn   jiǎn cán huā chā jìng píng
yīng wǎn zhuǎn   yàn dīng níng qíng dòng wǎn shān qīng rén zhǐ yuàn chūn guī   dào huái yún mǎn 滿 tíng