鷓鴣天(和孫子紹菊花詞)

宋代 周紫芝
晴日烘簾暖似春。菊回霜暈淺仍深。誰知此地栽花手,便是當時嗅蕊人。 秋渺渺,夜沈沈。一聲清唱裊殘音。嬌痴應挽香羅比,六幅雙裙染鬱金。
qíng hōng lián nuǎn shì chūn huí shuāng yūn qiǎn réng shēn shéi zhī zāi huā shǒu   biàn 便 shì dāng shí xiù ruǐ rén
qiū miǎo miǎo   shěn shěn shēng qīng chàng niǎo cán yīn jiāo chī yīng wǎn xiāng luó   liù shuāng qún rǎn jīn