鷓鴣天 代人賦
晚日寒鴉一片愁,柳塘新綠卻溫柔。
若教眼底無離恨,不信人間有白頭。
腸已斷,淚難收,相思重上小紅樓。
情知已被山遮斷,頻倚闌干不自由。
wǎn
晚
rì
日
hán
寒
yā
鴉
yī
一
piàn
片
chóu
愁
,
liǔ
柳
táng
塘
xīn
新
lǜ
綠
què
卻
wēn
溫
róu
柔
。
。
ruò
若
jiào
教
yǎn
眼
dǐ
底
wú
無
lí
離
hèn
恨
,
bù
不
xìn
信
rén
人
jiān
間
yǒu
有
bái
白
tóu
頭
。
。
cháng
腸
yǐ
已
duàn
斷
,
lèi
淚
nán
難
shōu
收
,
xiāng
相
sī
思
zhòng
重
shàng
上
xiǎo
小
hóng
紅
lóu
樓
。
。
qíng
情
zhī
知
yǐ
已
bèi
被
shān
山
zhē
遮
duàn
斷
,
pín
頻
yǐ
倚
lán
闌
gān
干
bù
不
zì
自
yóu
由
。
。