鷓鴣天

宋代 朱淑貞
獨倚闌干晝日長。紛紛蜂蝶斗輕狂。一天飛絮東風惡,滿路桃花春水香。 當此際,意偏長。萋萋芳草傍池塘。千鍾尚欲偕春醉,幸有
lán gān zhòu zhǎng fēn fēn fēng dié dòu qīng kuáng tiān fēi dōng fēng è   mǎn 滿 táo huā chūn shuǐ xiāng
dāng   piān cháng fāng cǎo bàng chí táng qiān zhōng shàng xié chūn zuì   xìng yǒu