鷓鴣天

宋代 倪稱
野曠無塵夕靄收。人間八月桂花秋。三更爽氣山圍座,萬里涼風月滿樓。 登絕嶺,小遲留。人言惟酒可忘憂。一杯徑入無何有,未愧當年赤壁游。
kuàng chén ǎi shōu rén jiān yuè guì huā qiū sān gēng shuǎng shān wéi zuò   wàn liáng fēng yuè mǎn 滿 lóu
dēng jué lǐng   xiǎo chí liú rén yán wéi jiǔ wàng yōu bēi jìng yǒu   wèi kuì dāng nián chì yóu