鷓鴣天

宋代 張元干
不怕微霜點玉肌。恨無流水照冰姿。與君著意從頭看,初見東南第一枝。 人散後,雪晴時。隴頭春色寄來遲。使君本是花前客,莫怪殷勤為賦詩。
wēi shuāng diǎn hèn liú shuǐ zhào bīng 姿 jūn zhù cóng tóu kàn   chū jiàn dōng nán zhī
rén sàn hòu   xuě qíng shí lǒng tóu chūn lái chí shǐ 使 jūn běn shì huā qián   guài yīn qín wèi shī