鷓鴣天

宋代 劉禕之
岩下清陰引興長。坐中初識令君香。攬將風月歸詩藪,乞得溪山作醉鄉。 憐我老,與傳觴。吳霜點鬢又何妨。只應銀燭交紅夜,羞對雙歌發B237光。
yán xià qīng yīn yǐn xīng cháng zuò zhōng chū shí lìng jūn xiāng lǎn jiāng fēng yuè guī shī sǒu   shān zuò zuì xiāng
lián lǎo   chuán shāng shuāng diǎn bìn yòu fáng zhǐ yīng yín zhú jiāo hóng   xiū duì shuāng   B   2   3   7 B237 guāng