鷓鴣天

宋代 趙子發
約略應飛白玉盤。明樓漸放滿輪寒。天垂萬丈清光外,人在三秋爽氣間。 聞葉吹,想風鬟。浮空仿佛女乘鸞。此時不合人間有,盡入嵩山靜夜看。
yuē lüè yīng fēi bái pán míng lóu jiàn fàng mǎn 滿 lún hán tiān chuí wàn zhàng qīng guāng wài   rén zài sān qiū shuǎng jiān
wén chuī   xiǎng fēng huán kōng fǎng 仿 chéng luán shí rén jiān yǒu   jǐn sōng shān jìng kàn