鷓鴣天
又是巴山夜雨時,客愁秋思一燈知。少當劫亂詩書賤,老大承平機會遲。
傷落寞,嘆孤危,此心已許半成灰。璃窗積雨如凝淚,點點行行卻為誰?
yòu
又
shì
是
bā
巴
shān
山
yè
夜
yǔ
雨
shí
時
,
kè
客
chóu
愁
qiū
秋
sì
思
yī
一
dēng
燈
zhī
知
。
。
shǎo
少
dāng
當
jié
劫
luàn
亂
shī
詩
shū
書
jiàn
賤
,
lǎo
老
dà
大
chéng
承
píng
平
jī
機
huì
會
chí
遲
。
。
shāng
傷
luò
落
mò
寞
,
tàn
嘆
gū
孤
wēi
危
,
cǐ
此
xīn
心
yǐ
已
xǔ
許
bàn
半
chéng
成
huī
灰
。
。
lí
璃
chuāng
窗
jī
積
yǔ
雨
rú
如
níng
凝
lèi
淚
,
diǎn
點
diǎn
點
xíng
行
xíng
行
què
卻
wèi
為
shuí
誰
?