鷓鴣天

宋代 黃庭堅
教服長松湯,遂復為完人 湯泛冰瓷一坐春。長松林下得靈根。吉祥老子親拈出,個個教成百歲人。 燈焰焰,酒醺醺。壑源曾未醒酲魂。與君更把長生碗,聊為清歌駐白雲。
jiào cháng sōng tāng   suì wèi wán rén
tāng fàn bīng zuò chūn cháng sōng lín xià de líng gēn xiáng lǎo zi qīn niān chū   jiào chéng bǎi suì rén
dēng yàn yàn   jiǔ xūn xūn yuán céng wèi xǐng chéng hún jūn gèng cháng shēng wǎn   liáo wèi qīng zhù bái yún