鷓鴣天

宋代 陳三聘
昨夜東風怒不成。曉來猶自掃殘英。半酸梅子連枝重,無力楊花到地輕。 情易感,涕先零。玉_香冷更淒清。事如芳草綿綿遠,恨比浮雲冉冉生。
zuó dōng fēng chéng xiǎo lái yóu sǎo cán yīng bàn suān méi zi lián zhī zhòng   yáng huā dào qīng
qíng gǎn   xiān lián   _ xiāng lěng gèng qīng shì fāng cǎo mián 綿 mián 綿 yuǎn   hèn yún rǎn rǎn shēng