鷓鴣詞/瑞鷓鴣

宋代 王濯
傷時懷抱不勝愁。野水粼粼綠遍洲。滿地落花春病酒,一簾明月夜登樓。明眸皓齒人難得,寒食清明事又休。只是鷓鴣三兩曲,等閒白了幾人頭。
shāng shí huái bào shèng chóu shuǐ lín lín biàn zhōu mǎn 滿 luò huā chūn bìng jiǔ   lián míng yuè dēng lóu míng móu hào chǐ rén nán de   hán shí qīng míng shì yòu xiū zhǐ shì zhè sān liǎng   děng xián bái le rén tóu