乍晴

宋代 鄭剛中
幾日春山雨作霖,曉風端為破重陰。 登樓物色渾如畫,倚檻情懷未易吟。 萬里斜陽鳥飛去,四圍煙樹客愁深。 個中定有超然法,趺會端須仔細尋。
chūn shān zuò lín   xiǎo fēng duān wèi zhòng yīn
dēng lóu hún huà   kǎn qíng huái wèi yín
wàn xié yáng niǎo fēi   wéi yān shù chóu shēn
zhōng dìng yǒu chāo rán   huì duān xún