乍晴

宋代 劉克莊
天更商量雨,人都領略晴。 晚山青妥帖,野水白縱橫。 鷺立沙頭影,蜂喧樹底聲。 筍輿扶病出,邂逅亦詩成。
tiān gèng shāng liáng   rén dōu lǐng lüè qíng
wǎn shān qīng tuǒ tiē   shuǐ bái zòng héng
shā tóu yǐng   fēng xuān shù shēng
sǔn 輿 bìng chū   xiè hòu shī chéng