招真詞

宋代 康與之
白鶴巢兮丹井空,蓬山杳兮煙霞蒙。 陵谷變兮今古,木葉下兮秋風。 飛仙去兮朝太微,黃冠野服兮以游以嬉。 餐霞臥月兮世不我違,與世滌映兮天門可馳。 蒼龍嗥兮雲漫扉,石泉冽兮山芋肥。 俯仰宇宙兮日月蔽虧,靈秀回薄兮野芳呈姿。 山中之樂兮萬化莫移,仙人不來兮隱者曷歸。
bái cháo dān jǐng kōng   péng shān yǎo yān xiá méng  
líng biàn jīn   xià qiū fēng  
fēi xiān cháo tài wēi   huáng guān yóu  
cān xiá yuè shì wéi   shì yìng tiān mén chí  
cāng lóng háo yún màn fēi   shí quán liè shān féi  
yǎng zhòu yuè kuī   líng xiù huí báo fāng chéng 姿  
shān zhōng zhī wàn huà   xiān rén lái yǐn zhě guī